Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn Hằng

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Gốc > Cảm xúc ! >

???

“Mẹ ơi, sao bà hay ngồi ngoài cửa
chiều chiều thế mẹ? Bà lãng mạn
quá mẹ nhỉ!” Nó cười tít mắt, tưởng
tượng vu vơ ở chân trời nào chả rõ.
Mẹ chẳng nói gì, chỉ lặng im, lâu
lâu lại ngẩn lên nhìn bà, mắt mẹ
thoáng buồn, nó chẳng hiểu vì đâu…
Sau đó nó biết ông khi xưa đi chiến
trường không về, bà thì luôn bảo
ông “chưa” về nên hay ra ngồi ngoài
ngõ đợi.
Có lúc nó dỗi bà, bảo bà không chơi
với nó mà cứ ngồi đợi ông “Ông
không về đâu, ông chết rồi!” Nó hét
lên giận dữ, khóc thảm thiết. Bà
vuốt má nó nựng nịu, rồi cõng nó
vào trong.
Mãi sau này, khi bà mất đi, mẹ kể
nó nghe rằng: bà muốn đợi ông về,
dẫn hồn ông đi kẻo lạc. Bà sợ năm
tháng dài, mấy con ngõ trở thành lạ
xa.
Nó lặng im thẫn thờ, mắt thả về
miên man… thấy nhớ bà vô hạn…
Rồi chiều chiều, cũng tự khi nào
không biết, nó ngồi trước hiên nhà,
đợi bà ngang qua…


Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Thị Hằng @ 08:51 05/01/2013
Số lượt xem: 359
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến